Hẹn Buổi Xuân Về

Ngọn gió đông tàn khẽ thổi qua
Lòng riêng chợt nỗi nhớ quê nhà
Rồng vàng tạm biệt, dừng chân bước
Rắn bạc xin chào, cất tiếng ca
Dẫu cách xa hương tình chẳng nhạt
Vì yêu đọng chữ nghĩa không nhòa
Bao năm xứ lạ hoài bươn chải
Hẹn buổi xuân về trỗi nụ hoa.

Phạm Thảo

Trò chuyện cùng chủ bút:

Có 0 bình luận.