Cho Mảnh Tình Thơ

(Nđt, Ltvt, Ntvv, bvđa)

Lãng tử về đâu luống đợi chờ
Con thuyền chở nặng nỗi niềm mơ
Buồn vui trải hết mùa trăng vỡ
Khổ hạnh ghìm chôn những kiếp vờ
Nguyệt tỏ đêm dài ghi chữ nhớ
Dòng trôi buổi đục xóa câu ngờ
Thôi đành quyện gánh đời trăn trở
Chép mảnh tình ân dẫu lặng lờ.

Phạm Thảo

Chiều Xuân

Lặng lẽ chiều trôi đọt nắng gầy
Ru hồn lãng đãng với trời mây
Mơn man ngọn gió mang sầu khổ
Thấp thỏm tình ta chạm bước lầy
Nỗi nhớ ngày nao còn mãi đó
Niềm thương thuở ấy vẫn đâu đây
Hoàng hôn sắc quyện màu loang tím
Nhuộm cả không gian giá lạnh đầy

Phạm Thảo

Xuân Tình

Vạn vật vươn mình mãn giấc đông
Ngoài kia sợi nắng điểm xuân hồng
Hoa đua quyện sắc từ muôn nẻo
Én lượn trao tình với núi sông
Mộng ước đầu năm tròn nghĩa đẹp
Yêu thương một kiếp thắm duyên nồng
Tôi nghe có cả niềm vui mới
Rạo rực con tim trỗi nhạc lòng.

Phạm Thảo

Đơn Phương 2

Có thể em là một giấc mơ
Lòng ta ảo bước giữa sương mờ
Vầng trăng sáng toả thành câu nhạc
Quả đất quang hừng tạo ý thơ
Rũ bụi phong trần ôm lặng lẽ
Ru tình lãng tử trót ngu ngơ
Du ca hát khẽ bên bờ vắng
Gởi những cung thương vạn nốt chờ...

Phạm Thảo

Hồn Yêu

Ngọn gió sầu đông thổi trước thềm
Ru chàng lãng tử mộng thâu đêm
Mơ nàng tuyệt nữ hòa chăn ấm
Giỡn nguyệt trời khuya thỏa giấc mềm
Nặng ái nhiều rồi mang khổ hận
Si tình lắm cũng chuốc buồn thêm
Thôi đành phận số nào hay vậy
Cứ thả hồn yêu tựa sóng êm.

Phạm Thảo

Xuân Giục

Bao ngày biệt xứ mãi mong trông
Tết đã về đây rực sắc hồng
Đất khách tươi vui- đào chớm nụ
Quê người thắm đượm- cúc ươm bông
Xôn xao lũ trẻ khoe màu áo
Rộn rã đàn chim hót giữa đồng
Niệm khúc hoài hương lòng luyến đợi
Xuân đà giục giã phía trời đông

Phạm Thảo

Tết

Mai đào rực rỡ toả ngàn hương
Phất phới cờ hoa khắp nẻo đường
Lũ trẻ vui vì tâm được mãn
Người già mệt bởi chuyện lo vương
Dù sao Tết đến đời thêm ngọt
Dẫu vậy xuân sang mộng phải hường
Rượu rót bia nâng cùng uống cạn
Thân hoà mến chúc đượm tình thương

Phạm Thảo

Hồn Thơ

(Nđt, Ltvt, Bát láy)

Âm thầm lãng tử ghép vần thơ
Bởi nặng niềm riêng cứ lững lờ
Gửi gắm bao tình theo chữ mộng
Mơ màng mấy nghĩa quyện đường tơ
Lời tha thiết ủ trong miền đợi
Tứ mặn mà yêu những nẻo chờ
Dệt mãi hồn thi dù khắc khoải
Mà tâm lộng lẫy có ai ngờ

Phạm Thảo

Hẹn Buổi Xuân Về

Ngọn gió đông tàn khẽ thổi qua
Lòng riêng chợt nỗi nhớ quê nhà
Rồng vàng tạm biệt, dừng chân bước
Rắn bạc xin chào, cất tiếng ca
Dẫu cách xa hương tình chẳng nhạt
Vì yêu đọng chữ nghĩa không nhòa
Bao năm xứ lạ hoài bươn chải
Hẹn buổi xuân về trỗi nụ hoa.

Phạm Thảo

Uẩn Khúc Tình Đông

Lưu thủy đối

Ngọn bấc theo mùa giục giã Đông
Tình ơi chớ lạnh giấc mơ nồng
Đèn khuya, chiếc bóng ôm hờn tủi
Gối lẻ, cô phòng gói đợi trông*
Dẫu biết đôi ngày xa- vạn thuở
Nhưng đành phận số tựa thinh không
Bao Xuân hết nợ duyên trời đất
Giận dỗi chi nhau nhạt má hồng.

Phạm Thảo